Quan Hệ Thế Thân (chương 20) – Quyển album ảnh

—Nhà dịch An Gia Trang – angiatrang.info – fanpage @thoidaidammy—

“Anh…” Hứa Thừa Yến nghẹn ngào muốn nói thêm gì, nhưng cái gì cũng đều không nói.

Hạ Dương cho tới bây giờ cũng chừa từng thừa nhận mối quan hệ của bọn họ. Thì ra 5 năm này, tất cả đều là mình cậu một bên tình nguyện.

“Anh sao có thể nói như vậy…” Hứa Thừa Yến cúi đầu, ngón tay bấu chặt lấy ga giường bên dưới. Hạ Dương thật sự tàn nhẫn.

“Yên Yến.” Hạ Dương nhẹ nhàng nâng tay xoa xao sau ót thiếu niên, “Chúng ta ở cùng một chỗ, nhiều nhất cũng chí có thể xem như bạn giường mà thôi.”

(Editor: Máu tui đang xông ngược lên não mấy chế ạ.)

Ngữ khí nam nhân có chút thờ ơ, mà Hứa Thừa Yến đã không muốn nghe tiếp nữa. Đối với nam nhân này, cậu cũng chỉ là một bạn giường mà thôi.

“Anh, em mệt rồi.” Hứa Thừa Yến có chút trốn tranh xoay người, tiến vào trong chăn, không muốn nói chuyện nữa.

Hạ Dương còn ngồi bên giường, cách lớp chăn nhẹ nhàng vỗ nhẹ trên người Hứa Thừa Yến, thấp giọng nói: “Đừng nghĩ mấy chuyện loạn thất bát tao nữa, uống thuốc đi.”

Nói xong hắn liền đứng dậy, rời khỏi phòng.

Cuối cùng cũng chỉ còn lại Hứa Thừa Yến một mình ở trong phòng, từ từ nhắm hai mắt, đem thân mình mỏi mệt ngồi dậy, lấy thuốc ở tủ đầu giường. Thuốc cảm còn có một ly nước bên cạnh, chẳng qua ly nước vốn ấm áp đã trở nên lạnh lẽo như băng.

Sau khi uống thuốc xong, Hứa Thừa Yến mặc áo khoác vào, đi ra bên ngoài.

Trên hành lang một mảnh tối đen, cũng chỉ có thư phòng bên kia là có tia sáng mỏng manh. Cửa phòng cũng không đóng, Hứa Thừa Yến từng bước đi tới, hướng thư phòng mà đến, liền nhìn thấy nam nhân đang ngồi trên sô pha, đang lật xem một quyển sách.

Cậu đứng ngoài thư phòng, nhìn thân ảnh kia hồi lâu, cuối cùng vẫn không đi vào, xoay người đến phòng bếp.

Bởi vì còn cảm mạo, Hứa Thừa Yến cũng không muốn ăn gì, tùy tiện làm chút điểm tâm, sau đó lại trở vè phòng ngủ nằm.

Đã gần 8 giờ tối, Hứa Thừa Yến mở to hai mắt, rõ ràng thân thể rất mệt mỏi, nhưng đại não lại thập phần thanh tỉnh, không thể ngủ được.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Cửa phòng ngủ đẩy ra, tiếng bước chân từng bước tới gần bên giường rồi leo lên giường.

Hứa Thừa Yến không quay đầu lại, có thể cảm nhận được sau lưng truyền đến hơi thở ấm áp, còn có một chút mùi hương sữa tắm nhàn nhạt.

Thời điểm trước kia, cậu thực thích mùi hương của Hạ Dương khi hắn vừa mới tắm xong, hơi thở mang theo hơi nước ấm áp, mỗi lần như vậy đều chủ động tiến vào lòng ngực hắn.

Nhưng hiện tại, Hứa Thừa Yến cũng chỉ đưa lưng về phía Hạ Dương, không tiến đến gần.

Giữa hai người vẫn duy trì khoảng cách, không ai đụng tới ai mà ngủ.

—Nhà dịch An Gia Trang – angiatrang.info – fanpage @thoidaidammy—

Nửa đêm, Hứa Thừa Yến mơ mơ màng màng bị động tĩnh bên cạnh quấy nhiễu làm tỉnh lại. Cậu mở mắt nhìn, liền nhìn thấy nam nhân ngồi bên giường, đang nghe điện thoại.

Đầu bên kia thanh âm điện thoại không phải quá lớn, chỉ loáng thoáng, Hứa Thừa Yến nghe được “Bệnh viện”,”Phát sốt” mấy từ.

Điện thoại rất nhanh đã tắt máy, nam nhân đứng dậy, lấy quần áo bên cạnh mặc vào, tựa hồ là chuẩn bị ra ngoài.

Cậu cũng ngồi dậy hỏi: “Anh phải ra ngoài sao?”

“Phải.” Hạ Dương lạnh lùng nói.

Hứa Thừa Yến lấy đồng hồ nhìn thời gian, đã là gần rạng sáng. Mặc dù cậu dường như đã đoán ra được nguyên nhân hắn đi ra ngoài, bất quá vẫn lên tiếng hỏi” “Là muốn đến bệnh viện hả?”

“Thẩm Tu Trúc có chút sốt nhẹ, ta đi nhìn xem.” Hạ Dương vội vàng thay quần áo, xoay người bước đi.

Hứa Thừa Yến nhìn theo bóng dáng của nam nhân, nhịn không được chạy xuống giường, ngay cả giày cũng chưa mang, chân trần chạy đến bên ngoài gọi “Hạ Dương.

Cậu đứng ở trên hành lang, khoảng cách không xa không gần, chống lại tầm mắt của nam nhân.

“Đã trễ thế này, anh nhất định phải đến chăm sóc cậu ta sao?” giọng của Hứa Thừa Yến còn có chút run rẩy.

Hạ Dương khẽ nhíu mày, nhưng cũng chỉ nói: “Đừng nháo.”

Nói xong hắn liền xoay người rời khỏi nhà.

Tiếng cửa đóng vang lên.

Hứa Thừa Yến đứng tại chỗ, còn có chút hốt hoảng, nhìn theo hướng cửa, có chút xuất thần. Qua hồi lâu, cậu mới động đậy thân mình, từng bước trở về phòng.

Nhưng khi đứng trước cửa phòng ngủ, Hứa Thừa Yến không đi vào, cậu lại nhìn về phía thư phòng. Ma xui quỷ khiến, Hứa Thừa Yến đi vào thư phòng, mở đèn lên.

Bàn làm việc bên trong vẫn còn đặt cuốn album ảnh chưa dẹp đến giá sách. Cậu đi qua, thật cẩn thận cầm lấy cuốn album ảnh cũ.

Cuốn album không quá nặng, Hứa Thừa Yến cầm trong tay, lại cảm thấy như nó nặng ngàn cân, nặng trịch đến mức làm cậu bất động.

Cuốn album đã khá cũ nhưng vẫn được giữ gìn rất tốt. Có thể thấy chủ nhân của nó thật yêu quý nó.

Cậu ngồi an vị trên ghế, nhìn quyển album trong tay lại không dám mở ra.

Rõ ràng lý trí nói với cậu không nên xem quyển album này, nhưng vẫn là không khống chế được, chậm rãi mở sách ra.

Trong trang thứ nhất là tấm ảnh chụp chung của gia tộc. Đôi vợ chồng trẻ tuấn mỹ ôm một đứa trẻ nho nhỏ, đối với máy ảnh lộ lên vẻ tươi cười.

Trang thứ hai, đứa trẻ đã lớn hơn một chút, mặc quần yếm ngồi ở trên cỏ, chẳng qua trên mặt đứa nhỏ tựa như có chút không được vui.

Hứa Thừa Yến nhìn thấy bức ảnh này, mặc dù bé trai trong đó vẫn còn rất nhỏ, nhưng cậu chỉ cần liếc mắt liền có thể nhận ra, đây chính là ảnh trước đây của Hạ Dương.

Theo mấy trang sau của quyển album, đứa trẻ cũng dần lớn lên, mà trong đó cũng xuất hiện thêm một thân ảnh.

Người này ít tuổi hơn đứa trẻ kia, cùng tiểu Hạ Dương chơi đùa trong vườn, cùng tham gia đại hội thể dục thể thao, tham gia diễn xuất trong trường, còn có đi ra ngoài du lịch cùng nhau…

Toàn bộ đều là hồi ức trong quá khứ.

Hứa Thừa Yến nhìn Hạ Dương cùng tiểu thiếu gia chụp chung trong ảnh, ngón tay chạm nhẹ lên đó.

5 năm qua, cậu cùng với Hạ Dương không hề có một bức ảnh chụp chung. Ngay cả chụp ảnh, người ấy cũng không cho phép cậu chụp.

Trước kia, Hứa Thừa Yến vẫn nghĩ là Hạ Dương không thích chụp ảnh. Nhưng đến bây giờ cậu đã biết được, hắn không phải không thích chụp ảnh, mà là không muốn chụp cùng cậu.

Hạ Dương cùng Thẩm Tu Trúc từng có nhiều ảnh chụp chung như vậy, mỗi một bức đều vô cùng thân mật. Hai thiếu niên bộ dáng non nớt cùng nhau lớn lên, thật sự là tôn tại trọng yếu với nhau.

Ngay từ đầu, Hạ Dương đã thích Thẩm Tu Trúc, cho tới bây giờ cũng chưa thay đổi.

Hứa Thừa Yến có chút run rẩy, một ảnh rồi lại một ảnh lật xem.

Thẳng đến khi cậu xem xong, rốt cuộc không khống chế được, cảm xúc sụp đổ.

—Nhà dịch An Gia Trang – angiatrang.info – fanpage @thoidaidammy—

2 bình luận trong “Quan Hệ Thế Thân (chương 20) – Quyển album ảnh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *