Chương H 196: Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Trích chương 196, đoạn Mặc Nhiên và Sư Tôn ở Diệu Âm Trì

Đang chuẩn bị về phòng, bỗng cánh cửa nhà tạ thủy vang lên hai tiếng gõ “cốc cốc”, Sở Vãn Ninh cho rằng Nam Cung Tứ có việc nên quay lại, liền nói: “Vào đi.”

Cửa mở ra, người bên ngoài lại không phải là Nam Cung, mà là Mặc Nhiên, hắn ôm chậu gỗ, hơi do dự, tựa hồ không muốn mình có vẻ quá lỗ mãng, ho nhẹ một tiếng mới nói: “Sư tôn.”

Sở Vãn Ninh ngạc nhiên: “Có chuyện gì à?”

“Cũng không có gì, chỉ tới hỏi người, có muốn đi tắm chung không.”

Sở Vãn Ninh thực sự bị sặc, mở to hai mắt, sau một lúc lâu ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Đi đâu?”

Mặc Nhiên do dự một lát, mới nói: “Diệu Âm Trì.”

“…”

Diệu Âm Trì mờ mờ ảo ảo, duỗi tay khó thấy năm ngón, tìm nơi trốn thì ở đâu làm gì cũng khó mà bị phát hiện.

Không nghĩ tới vậy mà Mặc Nhiên mời y tới đó tắm, Sở Vãn Ninh có hơi ngại, thầm nghĩ người này thực không biết xấu hổ.

Mặc Nhiên không biết xấu hổ nói: “Tiết Mông vừa tắm về, bảo ở Diệu Âm Trì không có ai cả…” Hắn nói, mặt ửng đỏ, cảm thấy mình nói quá rõ ràng rồi, liền nói: “Trời quá lạnh, ta nghĩ nếu sư tôn tắm ở nhà tạ thuỷ, có lẽ sẽ cảm lạnh mất…”

Đương nhiên không có khả năng bị cảm lạnh, nếu Sở Vãn Ninh muốn, y có thể mở một kết giới làm ấm xung quanh mình, điều này Mặc Nhiên sẽ không thể không biết.

Hắn biết, vậy mà còn mời Sở Vãn Ninh tới Diệu Âm Trì tắm rửa, chuyện này rõ ràng là lòng Tư Mã Chiêu, thế mà còn dám nói vì sợ y lạnh, quá không biết xấu hổ rồi.

Mặc Nhiên không biết xấu hổ dùng đôi mắt đen như mực nhìn y: “Sư tôn, có đi không?”

“…”

Sở Vãn Ninh biết rõ, nếu giờ mình gật đầu, chính là nói thẳng cho Mặc Nhiên, mình biết rõ hắn lòng muông dạ thú, vẫn cam nguyện dâng lên tận miệng.

Dâng lên tận miệng…

Nghĩ tới đây, bỗng nhớ tới đêm quấn quýt si mê ở khách điếm nọ, Mặc Nhiên không do dự dịch xuống dưới, cho y khoái cảm ngập đầu chưa từng có.

Ánh mắt ôn nhu nóng cháy kia, hơi nước ái dục mê mang, lúc nhìn mình, đều mềm lòng, tan chảy mất.

“Bồi ta đi mà.”

“… Ngươi năm tuổi à?”

Người rắp tâm bất lương kia, nghe lời mà cười một tiếng, giọng ôn hoà: “Dạ, trời tối nhanh, ta sợ quỷ. Muốn Vãn Ninh ca ca đi cùng, mới dám đi đêm đó.”

Phi, thật không biết xấu hổ.

Nhưng Sở Vãn Ninh vẫn đi.

Đệ tử Tử Sinh Đỉnh đa số đều tắm sau lớp tu hành, giờ này, Diệu Âm Trì thật sự chẳng có mấy người.

Mặc Nhiên vén màn lụa, chân trần bước trên đường trải đá vũ hoa, trong hơi nước mênh mang hắn nghiêng đầu cười với Sở Vãn Ninh, chỉ ra nơi xa, sau đó qua đó trước.

Sở Vãn Ninh cười lạnh trong lòng: Không phải ngươi sợ quỷ à? Sao đi còn nhanh hơn cả ta.

Diệu Âm Trì có hồ sen, trồng hai hồ lớn, có cả tiên thảo, linh khí dồi dào, phần lớn đệ tử đều thích tắm trong hai hồ này, có điều cũng có mấy hồ vô danh, những chỗ đó đều rất bình thường, trừ lúc chen nhau trong nhà tắm không còn chỗ tới, hình như chẳng có ai muốn tắm ở đó cả.

Ngọc Hành trưởng lão vẻ mặt thanh lãnh cấm dục, một mình đi trên đường mòn, dư quang lướt qua suối nước nóng lớn có mấy bóng dáng mơ hồ, nhưng căn bản không thấy ngũ quan, chỉ nghe thấy tiếng các đệ tử nói chuyện, cũng chẳng có gì, nhàn ngôn toái ngữ.

Tới phía trước, cách hồ mai gần hơn, hơi nước càng đậm, cơ hồ duỗi tay không thấy năm ngón.

Bỗng, có một bàn tay rộng vươn tới, ôm lấy y từ sau, lưng Sở Vãn Ninh dán lên lồng ngực nóng bỏng rắn chắc của Mặc Nhiên, có lẽ vì dán quá gần, y phục lại ít, y có thể cảm nhận rõ ràng dục vọng nam nhân vận sức chờ phát động rõ ràng.

Sở Vãn Ninh cả kinh, nói: “Ngươi làm gì? Đừng hồ nháo.”

Mặc Nhiên dán bên tai y, cười nói: “Vãn Ninh ca ca, đừng đi lên phía trước nữa, phía trước có quỷ.”

“…”

Sở Vãn Ninh đang do dự giữa “Quỷ cái đầu ngươi” và “Ca cái đầu ngươi”, cuối cùng vẫn chỉ thấp giọng mắng: “Buông ra.”

Mặc Nhiên không buông, ngược lại ôn hoà mà cười nói: “Buông tay khó quá, ta không làm nổi.”

“Ngươi có bệnh à?”

“Vâng, thật sự bị bệnh rồi.” Mặc Nhiên thấp giọng nói, “Không tin người nhìn ta mà xem.”

Sở Vãn Ninh chém đinh chặt sắt, tuy bên tai đã đỏ lên: “Không xem.”

Mặc Nhiên cười cười, giọng nói vừa trầm lại hơi nghẹn: “Vậy cũng được, đều làm như người muốn.”

Nhưng mà, nam nhân này nói êm tai, tay lại là chuyện hoàn toàn khác, bàn tay thô rộng chậm rãi xoa lên yết hầu Sở Vãn Ninh, chậm rãi dời lên, sau đó giữ lấy cằm y.

“Ngươi đừng… Hồ nháo!”

Hơi nước che tầm mắt, mà các giác quan lại càng rõ ràng hơn bình thường, Sở Vãn Ninh cảm thấy Mặc Nhiên cúi xuống, hô hấp ướt át nóng bỏng chôn bên cổ, kích thích cả người y không tự chủ được mà phát run.

“Sao Vãn Ninh ca ca lại run rồi? Cũng sợ quỷ sao?”

“Ngươi đừng gọi bậy!”

Mặc Nhiên liền ôn nhu mà cười, từ sau ôm lấy y, hôn lên gáy y, không phải không có cung kính mà nói: “Nghe theo người, không gọi bậy. Vậy… Sư tôn, để đệ tử hầu hạ người tắm rửa thay y phục, có được không?”

“…”

Hình như càng không ổn.

Sở Vãn Ninh có chút không chịu nổi, hơi nước trong suối nước nóng dâng lên, đốt nóng thể xác và tinh thần y, y cảm thấy nó rất khó chấp nhận, lại vẫn có chút khuất nhục, đuôi mắt ửng đỏ, đột nhiên nói: “Không tắm nữa, ta đi đây.”

Mặc Nhiên biết y da mặt mỏng, lại cũng cảm thấy dáng vẻ người này lâm trận bỏ chạy thật sự vừa đáng yêu vừa buồn cười, hắn hỏi: “Sư tôn như bây giờ, có thể ra ngoài sao? Nhỡ bị người khác bắt gặp phải làm sao bây giờ.”

Sở Vãn Ninh trầm khuôn mặt nói: “Bắt gặp thì bắt gặp, bị chó cắn cũng tốt hơn làm loạn với ngươi.”

“Bị chó cắn?”

“… Làm sao?”

Mặc Nhiên cười, dục vọng vẫn còn nóng bỏng, nên ánh mắt u ám, không ôn lương như ngày thường. Hắn để lộ hàm răng trắng, cúi người dán bên tai Sở Vãn Ninh.

Sở Vãn Ninh vốn còn tưởng hắn định nói mấy lời hạ lưu vớ vẩn, đang muốn tức giận, lại nghe nam nhân nhẹ nhàng, cực kỳ nguy hiểm ở bên tai y kêu: “Gâu… Gâu.”

“… Có ý gì?”

“Bắt chước không giống sao?” Mặc Nhiên liền thật lòng có hơi buồn rầu, Ta trước kia có một con chó con mắt xanh ba đốm lửa, nó kêu như vậy mà.”

Sở Vãn Ninh không nói gì: “Chưa từng nghe. Huống chi ngươi đang yên đẹp bắt chước chó kêu làm gì?”

Mặc Nhiên lại cười: “Người nói xem?”

“…” Sở Vãn Ninh không phản ứng lại.

Mặc Nhiên vừa hôn lên bên tai y, vùi đầu liếm bên cổ y, vừa trấm thấp nói: “Kêu cũng kêu rồi, sư tôn đã nói, thà bị chó cắn.”

Sở Vãn Ninh cứng đờ một lát, máu uỳnh một tiếng nóng lên.

Người nọ còn cố tình bổ sung thêm một câu: “Giờ ta có thể cắn người chưa, sư tôn?”

Chưa kịp đáp hắn, đã có một thân thể nặng nề đè lên hôn.

Giao triền kịch liệt, bên tai ù ù, Mặc Nhiên vốn chỉ định lướt qua thì ngừng, lại không nghĩ tới đây là uống rượu độc giải khát, Sở Vãn Ninh là độc dược của hắn, có thể phá huỷ lý trí hắn, gợi lên ngọn lửa dục vọng của hắn lan ra cả đồng cỏ.

Lướt qua liền ngừng lại biến thành chưa hết thèm, chưa hết thèm biến thành muốn ngừng mà không được.

Muốn ngừng mà không được biến thành hô hấp dần nỏng bỏng gấp gáp.

Lúc môi răng rời đi, mắt phượng của Sở Vãn Ninh đã có chút thấy tiêu, nhưng không quên chuyện chính: “Ta tới đây là để tắm, tắm trước đã…”

Mặc Nhiên nhẹ nhàng lên tiếng, có chút giống “Ừm” cũng có chút giống “Ưm”, giọng khàn khàn phi thường gợi cảm, nghe ở khoảng cách gần như vậy, Sở Vãn Ninh còn kiên cường, cũng không hiểu sao xương sống như bị sét đánh trúng, mắt cũng nóng lên.

Tay dừng trong tay Mặc Nhiên, người nọ đưa y cùng vào hồ nước ấm, thác chảy ào ào, che dấu hô hấp quá mức dồn dập của hai người.

Sở Vãn Ninh vẫn có chút không chịu nổi, trong lúc Mặc Nhiên ôm y lại định hôn lên, miễn cưỡng giơ tay dừng lại, thấp giọng nói: “Thật sự không có ai à?”

“Không có ai, xem thử rồi.” Giọng Mặc Nhiên nóng bỏng trầm thấp nhanh chóng đáp lại, so với nước quanh chân trong ôn tuyền còn nóng hơn, càng làm lòng người nóng lên, “Sư tôn, người sờ ta xem, ta có phải thật sự bị bệnh không? Sao lại nóng như vậy… Cứng… Như vậy.”

“…”

Mặt Sở Vãn Ninh nháy mắt đỏ lên, thật sự cảm thấy thẹn tới cực điểm. Tay bị Mặc Nhiên giữ lấy, không thoát nổi, thứ kia quá dữ tợn làm đầu y nổ uỳnh một tiếng, gần như tê dại, y muốn rút tay về, nhưng sức Mặc Nhiên quá lớn, nắm đến tay y cơ hồ phát đau, như muốn nát trong tay hắn.

Hô hấp nam nhân trẻ tuổi dồn dập, nóng bỏng, nhiệt liệt đến gần như đáng yêu như vậy, xung quanh mờ hơi nước, không nhìn rõ cái gì, chỉ có khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc kia là rõ ràng, con ngươi đen nhánh ướt át ái dục, cũng nhân ái mà nóng bỏng.

Hầu kết Mặc Nhiên nhấp nhô, nhìn chăm chú gương mặt Sở Vãn Ninh, thấp giọng kêu một tiếng: “Sư tôn, giúp ta đi mà…”

Sau đó lại lần nữa, ngậm lấy đôi môi khẽ nhếch của Sở Vãn Ninh.

Tình dục như đổ dầu vào lửa, nước cũng không dập tắt nổi, sóng nóng bỏng quay cuồng, biến vạn mộc thành tro tàn.

Một nụ hôn, môi lười giao triền, đầu lưỡi đoạt lấy hơi thở của đối phương, lại như không gãi đúng chỗ ngứa, chỉ cảm thấy không đủ, càng muốn nhiều phong lưu hơn nữa.

Mặc Nhiên đưa Sở Vãn Ninh tới chỗ sâu nhất của hồ, nước không dâng tới eo, hắn ấn Sở Vãn Ninh ướt nhẹ lên vách đá, vừa khát cầu mà si mê kịch liệt hôn lên, vừa xé rách lớp áo mỏng dài cuối cùng trên người Sở Vãn Ninh—— Xuống nước quá vội, chưa cởi cái gì.

Dòng nước chảy xiết bắn tung toé lên vách đá, tạo thành màn mưa nhè nhẹ, bên tai tiếng thác chảy ầm ầm, không nghe thấy cái gì.

Sở Vãn Ninh bị hắn đè trên vách đá mà hôn, vạt áo mở rộng, bị cởi tới khuỷu tay, thế mà biến thành bị trói tay sau lưng.

“Ngươi… Ngươi đừng…”

Nhưng cảm thấy bị trói chặt làm y xấu hổ cùng kích thích càng mẫn cảm hơn, y thở dốc dưới sự an ủi của Mặc Nhiên, đột nhiên điểm hồng nhạt trước ngực bị đầu lưỡi liếm qua, y nhăn mày kiếm lại, khuôn mặt bình thường vẫn trang nghiêm dần vì tình dục mà trở nên mê loạn, biểu tình giãy giụa giữa phóng túng và lý trí thế mà gợi cảm tới làm người ta phát cuồng.

“Nhẹ, nhẹ một chút…”

Cổ họng khàn khàn, Sở Vãn Ninh không khỏi ngửa cổ lên, mắt phượng khép hờ, có chút không chịu nổi mà thở dốc.

Hơi nước phiêu tán, che khuất hết thảy.

Sở Vãn Ninh bị lật người lại, có thể cảm thấy thân thể thô tráng của Mặc Nhiên dưới nước kề sát bên chân mình, khuôn mặt dán lên vách đá hơi lạnh, ngược lại làm nhiệt độ phía dưới càng thêm kinh người, y khép mắt phượng, không tưởng tượng nổi có một ngày mình sẽ cùng đồ đệ dâm loạn tới nước này, trong lúc Diệu Âm Trì không có ai làm ra trò tình sắc như vậy.

Hổ thẹn, mờ mịt, khao khát, kích thích, cảnh này khiến ánh mắt y tan rã.

Đột nhiên có dương căn thô dài nóng bỏng, sống động cứng rắn chen vào giữa hai chân y, cọ xát giữa mông y, y nhất thời không kịp đề phòng, không khỏi rên một tiếng: “A…”

Nam nhân phía sau hơi ngừng lại, sau đó tựa như bị tiếng thở dốc nặng nề của y kích thích, bàn tay thô rộng giữa eo y, ở dưới nước dùng sức mà chống đối lại y.

Tuy không vào trong, chỉ là kích thích giữa hai bên đùi, nhưng Mặc Nhiên lại cực kỳ động tình, người dưới thân là Sở Vãn Ninh, chuyện này đối với hắn mà nói chính là tình dược mãnh liệt của mình.

Hắn nằm trên người y, mặt nước bị động bắn lên, nhưng dương vật phía dưới suối nước nóng của hắn vừa thô vừa dài, cứng nóng mà cọ vào bên đùi trong của Sở Vãn Ninh, rất nhiều lần cọ qua nơi ôn nhu hương bí ẩn. Đầu hắn mơ hồ, cơ hồ luôn muốn không để ý mà nâng đùi Sở Vãn Ninh lên, đâm vào trong, làm loạn, làm nơi kiếp trước bị hắn vào rất nhiều lần phun ra nuốt vào thứ của hắn, ngậm lấy hắn, muốn ôm Sở Vãn Ninh lên triệt triệt để để mà chiếm hữu y, để chân y treo bên eo mình, bị mình làm phát khóc, làm đến bắn.

“Vãn Ninh…”

Cổ họng ướt át mất tiếng, bắn đầy tinh hoả.

Ánh mắt Mặc Nhiên đen trầm, tiếng nước lép nhép cực kỳ giống tiếng luật động khi giao hợp trong kiếp trước, suốt nước nóng ấm áp kết hợp với xúc cảm giữa hai đùi Sở Vãn Ninh, làm hắn hiểu rõ mình rất nhanh sẽ đánh mất lý trí.

Hắn thở dốc, trước khi mình làm ra chuyện gì điên cuồng hơn nữa, đột nhiên lật người Sở Vãn Ninh lại, ngực dán ngực, thác nước chảy loạn trước mắt họ, nước nóng bắt tung toé lên khuôn mặt ý loạn tình mê, Mặc Nhiên kịch liệt hôn môi y, nóng nảy, hôn tới cằm, rất nhanh đã như chết đói mà gặm cắn môi y, gần như có chút lực đạo bạo ngược.

Một tay khác của hắn lần xuống phía dưới, cầm lấy dục vọng cũng đã trướng tới phát đau của Sở Vãn Ninh, để bên dương vật mình.

Sở Vãn Ninh không nghĩ tới còn có thể làm vậy, loại dục cùng dục ma xát kích thích làm y khép mắt, ngẩng cổ nhẹ hừ thành tiếng: “Mặc… Mặc Nhiên…”

Y chỉ mơ hồ gọi tên của hắn, thanh âm khác đã bị Mặc Nhiên giam lại giữa răng môi, Mặc Nhiên dồn sức vuốt ve dục vọng của hắn và Sở Vãn Ninh, ở bên nhau, cảm thấy Sở Vãn Ninh trong lòng hắn run rẩy rất nhẹ, y run rẩy đến làm hắn yêu thương, ái mộ, làm hắn càng điên cuồng, si mê.

Một nụ hôn kết thúc, môi răng ướt át, Sở Vãn Ninh trong tình cảm thú tính bí dũng cùng tình cảm mãnh liệt, theo bản năng mở lớn mắt, cúi đầu nhìn nơi hai người cọ xát.

Chỉ liếc mắt một cái, da đầu đã tê rần.

Lần đầu tiên y nhìn rõ dương vật Mặc Nhiên tới như vậy, thật sự là huyết nhục chi nhận, thô cứng to lớn, thế công ầm ầm. Giờ lại vì động tình, thứ kia phình lớn ngẩng đầu sôi trào, đường gân rõ ràng. Quy đầu còn dính chút nước, trong lúc luật động trơn trượt chảy lên bụng Sở Vãn Ninh.

Sở Vãn Ninh đột nhiên nhắm hai mắt lại, cả người y run rẩy, trong đầu hỗn loạn.

Sao lại lớn như vậy… Sao có thể đi vào, có khi miệng cũng không ngậm nổi, sẽ nôn khan. Sao có thể như vậy…

Y cảm thấy cực kỳ thẹn, đuôi mắt như lửa đốt.

Cứ như vậy, lúc đâm vào, liệu mình có chết không?

Nên những giấc mộng từng thấy quả nhiên đều là ảo giác không có thật, mặt Sở Vãn Ninh đỏ bừng, nghĩ đến như thế, sao có thể…

Mình sao có thể quỳ trên giường tiếp nhận xâm phạm kịch kiệt như vậy, sao có thể tiếp nhận dương cụ như vậy, còn không biết xấu hổ mà thở dốc rên rỉ, như con thú phát tình cầu xin giao hợp mãnh liệt hơn nữa.

Sao có thể cảm thấy thoải mái, sao có thể bị đâm tới bắn ra…

Sao có thể.

Càng nghĩ càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, khuất nhục cực kỳ cũng ấm ức cực kỳ. Thậm chí trong lòng còn sinh ra cảm giác tự xem thường, nhưng cũng may Mặc Nhiên không cho y nhiều thời gian ngẫm lại.

Bàn tay to rộng của Mặc Nhiên tự giữ lấy mình, cũng giữ lấy Sở Vãn Ninh, quen tay mà vuốt ve.

Dục vọng càng lúc càng lên cao, gân nơi cổ vì sảng khoái mà run lên, Sở Vãn Ninh chịu không nổi, cơ hồ muốn rên rỉ thành tiếng.

“Đừng rên, ở đây tuy hơi nước dày, không nhìn thấy người, nhưng lại nghe thấy tiếng.

Nói, một tay khác của Mặc Nhiên che kín miệng Sở Vãn Ninh.

Hắn bịt chặt như vậy, trong hơi nước dày đặc, Sở Vãn Ninh cơ hồ sinh ra một cảm giác hít thở không thông đáng sợ, tay y vẫn bị y phục của mình trói chặt, tiếng cũng bị bịt lại, cảm giác bị trói chặt chiếm đoạt này thống khổ mà kích thích như vậy.

“Ưm…”

Bị khi dễ quá thảm, đuôi mắt không tự chủ được mà chảy nước mắt sinh lý.

Y như tiên hạc hấp hối, hơi ưỡn ra sau, lộ ra cần cổ yếu ớt, không chịu được mà lắc đầu… Không được, thật sự không được. Mặc Nhiên lại không buông tay, mà tiến lại gần cắn lên hầu kết của y, sau đó sâu kín nâng đôi mắt lên, nhìn dáng vẻ thống khổ ẩn nhẫn của Sở Vãn Ninh, nhìn dáng vẻ nhíu mi lại như muốn chết đi của y.

“Sư tôn…”

Hắn thì thào, rốt cuộc không nhịn được, bỏ tay bịt miệng Sở Vãn Ninh ra, đột nhiên hôn lên.

Tiếng nước ào ào, thác nước chảy xiết.

Sở Vãn Ninh bị Mặc Nhiên hôn tới không thở nổi, môi hơi sưng lên, thở dốc, con ngươi không có tiêu điểm.

Mặc Nhiên ôm lấy y, chôn bên cổ y, dục vọng dưới nước nóng hoà trong tiếng thở dốc hồi lâu cuối cùng cũng phát tiết, cả hai người đều ướt đẫm, mồ hôi nóng rực, suối nước nóng cũng nóng, như dã thú giao cổ, điên cuồng dây dưa tác cầu đối phương, chỉ hận không thể dán sát hơn nữa, thân mật hơn nữa, không thể hoàn toàn tan vào huyết nhục đối phương.

“Đừng… Thật sự bỏ đi…” Sở Vãn Ninh cơ hồ là giãy giụa, khoái cảm nóng bỏng làm y run rẩy, “Đừng vuốt nữa, ta không làm…”

Nghe Sở Vãn Ninh thấp giọng thì thào, ánh mắt Mặc Nhiên càng tối lại, hắn hôn lên mặt y, hô hấp trầm thấp nói: “Bảo bối, chờ một chút, cùng với ta…”

Tốc độ trên tay càng nhanh hơn, phần hông thậm chí không tự giác mà đâm lên, dần dần, hai người đều không nghĩ tới gì khác, trước mắt chỉ có người kia, dục, và tình yêu.

“A… A…”

Lúc bắn ra quá sảng khoái, có lẽ vì yêu đương vụng trộm trong Diệu Âm Trì kích thích, càng kịch liệt hơn, thất thần, Sở Vãn Ninh thậm chí không nhẫn nại nổi, lúc bắn ra khàn khàn thở dốc, thậm chí quên mất hạ nhỏ giọng.

Hai nam nhân đều thở dốc, thô bạo lại thâm tình, dơ bẩn lại thuần triệt, trong mắt chỉ có vẻ mặt cao trào của đối phương, chỉ có gương mặt đối phương… Lại lần nữa hôn môi, triền miên, ướt át, dư vị còn chưa tan.

“Người bắn nhiều quá…” Mặc Nhiên thì thào, giọng khản đặc.

Trên tay hắn toàn là ái dịch của hai người, ánh mắt u ám, dán lại gần, suồng sã bôi lên bụng Sở Vãn Ninh, theo cơ bụng săn chắc cân xứng, một đường đi lên, bôi trên ngực.

Sở Vãn Ninh run lên rất nhẹ, trong lòng Mặc Nhiên mà phát run, loại sảng khoái cùng kích thích này làm y căn bản không khống chế nổi bản thân mà run rẩy. Mặc Nhiên ôm lấy y, vuốt ve y, ở bên tai y nhỏ giọng hỏi: “Có phải rất thoải mái không?”

“…”

“Lần sau… Nếu người đã chuẩn bị tốt rồi…” Mồ hôi ròng ròng da thịt kề sát, Mặc Nhiên hôn y, “Chúng ta làm thật sự, được không?”

Tuy đã chuẩn bị từ lâu, nhưng nghe chính miệng hắn nói ra lời này, hơn nữa vừa mới tận mắt nhìn thấy trụ thể đáng sợ, Sở Vãn Ninh lại không tự chủ được mà lưng tê rần, cả người căng thẳng.

Mặc Nhiên cảm thấy cơ bắp y căng lên rất nhỏ, liền càng ôn nhu hơn mà hôn y.

“Ta sẽ không làm người đau quá, là sẽ làm người thấy sướng…”

Tình cảm mãnh liệt còn chưa lui, họ ở sâu trong thác nước mà kề sát bên tai.

Giọng Mặc Nhiên tràn ngập tình yêu và thú dục, trầm thấp: “Sẽ làm người thích, thật đó… Ban đầu có khả năng sẽ có một chút thôi, nhưng ta sẽ không chế được…”

Sở Vãn Ninh chỉ cảm thấy thẹn không chịu nổi, muốn cướp đường chạy, nhưng chân nhũn ra tê dại.

“Đừng nói nữa…”

Có lẽ hiểu rõ y kỳ thật cũng không thật sự thấy phản cảm, Mặc Nhiên lại hiếm khi không chịu nghe lời, không thuận theo y, bờ môi ướt át vẫn còn dán bên tai, hết sức dụ hoặc: “Ta sẽ làm thật tốt… Sư tôn, nếu người sợ đau, thì dùng chút thuốc, ta đi mua… Người tin ta đi, một khi đã quen, sẽ thấy đặc biệt thoải mái.”

Ta đã thấy dáng vẻ người bị làm đến thất thần trong kiếp trước.

Nhưng khi đó, là bởi vì hận, vì trách cứ.

Kiếp này, chỉ muốn khiến người ôm ta, cùng người hợp nhất thân thể, không chia lìa, ta muốn người thích, muốn người thoải mái, muốn người không thể quên được ta.

Hắn hôn y, ánh mắt tựa như cháy lên một ngọn lửa. Một câu, nói ra tà nịnh lại ôn nhu, tanh tưởi lại chân thành tha thiết, triền miên lại hung ác.

1 bình luận trong “Chương H 196: Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.